![]() |
|
mảnh đất hoang
|
Thôi, bỏ đi, còn một chút cũng bỏ. Trông ngóng nghĩ ngợi cũng hoài. Bỏ đi nha.")
|
||||||||||||||||
|
|
|||||||||||||||||
|
biệt thự
|
có lẽ, hết thật rồi...
|
||||||||||||||||
|
_________________ please forgive me, I know not what i do please forgive me, I cant stop loving you... |
|||||||||||||||||
|
nhà tranh mái ngói
|
[deleted]
|
||||||||||||||||
|
_________________ Love... bears all things, believes all things, hopes all things, endures all things... Love... never fails... |
|||||||||||||||||
|
nhà tranh mái ngói
|
Khóc rồi... cuối cùng cũng khóc.... lâu lắm rồi mới khóc được.... khóc gần 2 tiếng đồng hồ.... ko cần quẹt nước mắt thì mắt cũng sưng húp....
Tại sao khóc àh?... cũng không biết nữa.... chỉ biết là dạo này hay có hiện tượng khóc bất tử này.... usually có gì đó trigger mới khóc, mà đã khóc thì không cách nào ngừng được.... 1 khi nước mắt đã rơi thì khóc vì trăm ngàn lý do, bao nhiêu thứ trên đời này gộp lại khóc 1 lần... Xong rồi thì lại muốn 1 mình... isolate bản thân 1 vài ngày... Rồi thì lại tiếp tục, đâu lại vào đó? cố gắng strive for 1 cái gì đó tốt đẹp hơn, sao mà khó khăn quá? quá khứ vẫn mãi ám ảnh, và những câu hỏi what if len lỏi vào đầu... |
||||||||||||||||
|
_________________ Love... bears all things, believes all things, hopes all things, endures all things... Love... never fails... |
|||||||||||||||||
|
nhà tranh mái ngói
|
[deleted]
|
||||||||||||||||
|
_________________ Love... bears all things, believes all things, hopes all things, endures all things... Love... never fails... |
|||||||||||||||||
|
nhà 1 lầu
|
cũng lâu lâu rồi mới lại vào đây, dù sao đi nữa ở THC vẫn luôn là 1 chỗ bí mật nho nhỏ của mình.
Vậy là hôm nay 21t rồi đấy, thấy mình già lắm rồi. Chỉ cách đây khoảng 4, 5 năm, mình vẫn còn thấy háo hức mỗi khi đến gần ngày sinh nhật; sao bây giờ mình sợ ngày này đến thế!! Mình cảm nhận rõ là mình đang già đi rất nhiều, rất nhiều luôn đó. Năm nay sinh nhật vui nhất là đc ở gần ba mẹ và thằng nhóc em. Lúc nào ba mẹ cũng là chỗ dựa ấm áp và an toàn nhất của mình, mình thấy hạnh phúc vì điều đó! Thời gian này chỉ mong đc ở bên ba mẹ càng nhiều càng tốt, chả muốn đi đâu cả. Mà già rồi thì hình như ngta ko lãng mạn như lúc trc nữa thì phải. =)) sao mình cứ nói năng như 1 bà cụ thế này, đáng lẽ ra phải vui vì đang trưởng thành lên chứ nhỉ? Nhưng tại sao mình chỉ cảm thấy trách nhiệm đang nặng dần, còn thời gian thì đang vơi dần, thấy mệt mỏi với những bon chen, những giành giật, những cảnh thị phi ở ngoài kia... Mình ko còn là con bé thích lao vào những thử thách điên cuồng của cs nữa rồi, ko còn cảm thấy hứng thú với những dịch chuyển vô lý, nhàm chán và nhạt nhẽo. Mình lạ quá! Tại sao cứ phải có nhiều nguyên tắc như vậy nhỉ? Những cấm đoán trong giao tiếp, những định nghĩa về sự thành công, những bước đi để đạt được mục đích của mình. Từ lúc nào mà mình trở thành như thế? Mà tại sao cứ phải đặt ra nhiều câu hỏi như vậy. Thật là luẩn quẩn quá đi. Sinh nhật năm nay cũng thật buồn, vì ko có honnie bên cạnh. Có lẽ là mình ko chọn sai ng đâu, vì mình cảm thấy honnie yêu mình hơn tất cả những ng khác trc đây! Chăc là chỉ cần cố gắng nhiều 1 chút thôi, tụi mình sẽ thành công và hạnh phúc. Mình rất tin là vậy. Dù sao hnay cũng là sn 21t của mình, cũg là ngày đáng ghi nhớ đó chứ. Mình chỉ mong thật mau hết bệnh, ước luôn đc khoẻ khoắn như lúc trc, và mong mình đủ nghị lực để vượt qua thời gian này |
||||||||||||||||
|
_________________ Những ước mơ, đã đưa chúng ta ra xa 2 bờ ... |
|||||||||||||||||
|
biệt thự
|
Đau!
Lần đầu tiên trong đời mình chịu 1 cơn đau đớn như vậy, chỉ còn đầu óc là còn chút ấm áp chứ ngoài ra kô còn gì cả, toàn thân mình gồng lên chống chọi, mình thực sự rất sợ gục ngã lúc đó, bao nhiêu cặp mắt dõi theo, mình kô muốn là trà cười của những tên đó, mà càng làm việc càng đau, vừa nói nươc mắt cứ trào ra, nấc lên rồi lại dằn xuống vì kô thể để cho KH nghe dc.... Mình cũng cảm nhận dc sự lì lợm và ngoan cố của mình... Ấm áp! Lúc đó mình kô hề muốn uống thuốc giảm đau, vì mình đã cố gắng kéo dài dc 2 tiếng rồi, nhưng cuối cùng mình cũng phải gọi ĐT cho bé Luân mua thuốc, nếu kô mình đã gục ngay lúc đó. Và cũng gọi cho anh Vũ lên làm thay, vì mình biết là nếu như kéo dài thêm 30p chờ viện trợ thì mình có thể cầm cự dc. Và cả hai người ấy đã cùng đến kịp bên mình, và tuy rằng mình đã tiếp tục làm việc dc, nhưng có lẽ kô ai biết dc là mình dùng niềm tin để duy trì, bởi mình biết là nếu mình gục xuống thì anh Vũ sẽ sẵn sàng quay lại tiêp tục công việc của mình. Lát sau lại dc anh Khánh ca cẩm, bài ca cẩm 2 năm kô thay đổi, nhưng năm sau có vẻ nhẹ hơn năm trước, có lẽ do mình quá lỳ. Tuy rằng mình gắn bó vơi công việc cũng đã 17 tháng nhưng thực sự mình bắt đầu nghiêm túc chăc cũng chỉ gần đây, vì các chiến hữu và quản lý nhí nhảnh dễ thương, dù sau này có thể mình sẽ dc làm việc khác mình yêu lâu hơn nhưng tình yêu của mình với công việc này cũng kô kém, cảm ơn các bạn đồng nghiệp của 8125: 8095, 8006, 8024, 8066, 8026, 352, 8173, 8015, 8133 (cả 2 đời 8133 đều dễ thương), hihi.... và còn rất nhiều, mỗi người đều cho mình một điểm riêng để nhớ, để học hỏi, để làm điểm tựa phấn đấu.... Mong rằng chúng ta còn dc cộng tác với nhau, và vẫn giữ liên lạc với nhau sau này nhé!!! |
||||||||||||||||
|
_________________ Nếu 1 ngày nào đó mình rời xa bạn , bạn hãy biết rằng đó là vì mình yêu mến bạn ! |
|||||||||||||||||
|
biệt thự
|
lúc thật sự buồn, mới nhận ra xung quanh mình cũng có bao nhiêu người buồn, mới hiểu được cảm giác của họ.
lúc thật sự buồn, mới hiểu hết ý nghĩa của từng bài hát, hiểu ra rằng sau mỗi bài hát là còn có một hình ảnh của một người nào đấy cũng có cùng cảm xúc. thực ra, không có ai đặc biệt, mà cũng không ai cô đơn... |
||||||||||||||||
|
_________________ please forgive me, I know not what i do please forgive me, I cant stop loving you... |
|||||||||||||||||
|
nhà gạch
|
Có lẽ là nên bỏ cuộc thôi. Đơn giản là k0 thể tiếp tục nữa, và có lẽ là cảm nhận được 1 chút j` đó thay đổi trong con người kia. Có lẽ mình từ trước tới giờ chỉ toàn tưởng tượng, k0 có j` mà cứ nghĩ là có. Nếu k0 tự mình thoát ra thì càng lún sâu, người tổn thương sẽ lại là mình. Cảm giác này trơ trọi quá! Liệu mình có làm được không? Chuyện này mình tự gây ra, cho nên chẳng ai giúp được. Phải tự mình thoát ra thôi. Suy nghĩ tik cực 1 tí, thoáng 1 tí. Đã hết bị chi phối cảm xúc, chỉ còn việc nữa là k0 thường xuyên liên lạc. Uhm mình biết sẽ rất khó nhưng cứ thử xem sao. Gambattekudasai !
|
||||||||||||||||
|
_________________ Ngày mai chẳng biết ra sao nữa Mà có ra sao cũng chẳng sao |
|||||||||||||||||
|
nhà tranh mái ngói
|
Building something I thought I lost, but it turned out, I never once had... Having trust and faith means that there shouldnt be any fears, doubts or worries... I shouldnt even have to ask... he knows what to do and what not to do... well, most of the time, I'm the one who doesnt know what NOT to do... lol... hence, I should sleep in peace tonight... have faith in your man, T... he'll be home tomorrow night...
.... Walk with God, and there wont be anything to worry about... I know for a fact that God is with him, he is blessed and protected... God is with us, because he and I, we are one... ... Love... suffers long and is kind... Love... does not envy... Love... bears all things, believes all things, hopes all things, endures all things... Love... never fails...Corinthians 13: 4, 7, 8 |
||||||||||||||||
|
_________________ Love... bears all things, believes all things, hopes all things, endures all things... Love... never fails... |
|||||||||||||||||
|
nhà tranh mái ngói
|
too exhausted to move a finger... too much love to let go... too much pain to keep going... too much hope to give up... too much... too much... too tired... too tired... too lost to know what to do or where to go... significant changes during the past 2 weeks... lots to learn... lots to prove... but who cares enough to watch, who's patient enough to wait... scared... once one decides to bury his feelings, it'll be impossible to find his way back to them, even if he wants to... been there, done that... smothering love isnt natural, and it doesnt lead to anything good... too tired... too scared... too lost... i want him back, i want my lover back... dont know where he is, he probably doesnt either... i got mad, he got lost, then i got lost... it all started with ME... i want to lie down... i want to sleep peacefully... Jesus, take the wheel...
|
||||||||||||||||
|
_________________ Love... bears all things, believes all things, hopes all things, endures all things... Love... never fails... |
|||||||||||||||||
|
nhà tranh mái ngói
|
i dont know what to say, what to do, how to react.... i didnt know what happened.... all of a sudden, all hope vanished.... i dont know what else happened... i just felt responsible for part of it... there's nothing i can do... the least i can do is to NOT let anything that happened tonight affect me... but how can I do that? how can i not worry? how can i not be sad and upset when all of a sudden, not in even 24 hours, things are as bad as before? i thought at least we're on the right track, just need to get everything together and things will be okay... i kept my hopes up, i stayed strong, i stayed healthy... i stayed focus... i'm taking the most important exam in my life in less than 8 days and I spent the last hour crying... why? cuz i dont know what happened, why things are like this right now, not that i have to know everything, just a clue on when a storm is coming might help me get a shelter or be ready... i'm caught off guard, and shocked and surprised... i'm not prepared, so every little negative aspect travels with the speed of light and hits me and I FELL... i dont have time, i need to do at least one thing right... yes, i need to NƠT let this affect me....
|
||||||||||||||||
|
_________________ Love... bears all things, believes all things, hopes all things, endures all things... Love... never fails... |
|||||||||||||||||
|
nhà tranh mái ngói
|
Link This is why I always wonder, I'm a pond full of regrets I always try to not remember rather than forget This is why I always whisper when vagabonds are passing by I tend to keep myself away from their goodbyes Tide will rise and fall along the bay And I'm not going anywhere, I'm not going anywhere People come and go and walk away But I'm not going anywhere, I'm not going anywhere This is why I always whisper, I'm a river with a spell I like to hear but not to listen, I like to say but not to tell This is why I always wonder, there's nothing new under the sun I won't go anywhere to give my love to everyone Tide will rise and fall along the bay And I'm not going anywhere, I'm not going anywhere People come and go and walk away But I'm not going anywhere, I'm not going anywhere I cant go anywhere... i know i'm not here anymore, but i dont know where i am... still seeking for self forgiveness, and I know, the power is in your hands... again for the 1000th time, live well, live happily, so i could stop hating myself for taking it all away... i'm sorry... please stop hurting, please stop.... it kills me, it still does... i still cry here and there when memories and guilt come back, i know i still care... the power is in your hands... live well, live happily... find the true love that i didnt provide.... i'm sorry... |
||||||||||||||||
|
_________________ Love... bears all things, believes all things, hopes all things, endures all things... Love... never fails... |
|||||||||||||||||
| Nhật kí Online ! |
|
||
|

